Hiển thị các bài đăng có nhãn Ông Đồ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ông Đồ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Có Không Cô Đồ !

Ông Đồ, tên ông có tự bao giờ và bao nhiêu tuổi mà ai cũng goi bằng ông. Thông thường mỗi người có một tên riêng, còn hai tiếng Ông Đồ là tên gọi chung cho những người có nghệ thuật viết chữ đẹp mà người ta gọi  là Thư Pháp.

Tôi vốn dân quê Miền Tây mà, ruộng đồng bát ngát, sông nước mênh mông thì biết, cây trái xum xuê thì biết. Cái truyền thống may vá thêu thùa thì biết chứ nói đến Ông Đồ thì thua. Bởi những người thân xung quanh tôi không tảo tần với ruộng nương thì cũng tất bật với công việc khác để lo cuộc sống, nhưng chuyện theo đuổi chắc để cho thế hệ sau. Với tôi cũng không ngoại lệ.

Cách đây mấy tháng trước thôi ''Ông Đồ'' đối với tôi còn xa lạ lắm. Do có duyên được một người anh nhờ đi tìm mua  dùm mấy bức tranh Thư Pháp, từ đó tôi mới cảm nhận cái gì gọi là nghệ thuật ở trong đó. Quả, trăm nghe không bằng mắt thấy. Tôi nhìn đi nhìn lại thấy những đường nét ngoằn ngoèo có chữ đọc còn muốn không ra nữa, có lẽ cái nghệ thuật của nó ở chỗ này tại tôi không biết đó thôi.  Khi được tận mắt nhìn thấy nói như khơi lên một chút nhiệt trong lòng, tôi bắt đầu thích nó..
Song kể cũng lạ xem như một cái duyên, buổi ban sơ tôi biết là hai Ông Đồ khác và có mua tranh của một trong hai người đó nhưng khi có cảm hứng muốn học thì lại tìm một người mới hòan toàn. Một người tôi chưa một lần gặp mặt, chưa từng biết tên gì hết cũng chưa một lần  nhìn thấy Thư Pháp của ''Thầy Đồ trẻ ấy'' bao giờ. Có thể là do tôi hay tìm đến Chùa để nhìn ''Hồ Tĩnh Tâm'' nên  tình cờ  nhin thấy mấy dòng Thư Pháp ( cái này không phải của Thầy đồ trẻ ấy viết ) của nhóm sinh hoạt CN tôi liền hỏi tới. Rồi một SV cho tôi số điện thoại của Thầy Đồ trẻ ấy. Có lẽ  nhiều người đã biết đến danh của Ông Đồ trẻ này rồi, chỉ mình tôi là mơi biết thôi. Tôi rất mừng như quên mình đã già tôi liền  ''Alo!'' để ''tầm sư''học viết Thư...Pháp.Đó là một chiều chủ nhật ngày... tháng...năm...


      Tuy tôi chưa biết nhiều về Nghệ Thuật nhưng cứ mỗi chiều chủ nhật tôi đi học đều đều. Những buổi không đến lớp được cảm thấy nhớ nhớ trong lòng, Đó là chưa nói đến những ngày trời mưa, trời gió mà tôi cũng đi và chưa nói đến tôi đi học bằng phương tiện như thế nào.  Hơn nữa đôi tay tôi thật vụng về, chưa một lần cầm cọ, hễ ở nhà tự tập viết thì không vấn đề gì nhưng khỗ nỗi mỗi khi đi học có thầy giáo hướng dẫn nhìn thấy là đôi tay tôi bắt đầu run bây bẩy như thằn lằn đứt đuôi. Lòng không muốn nhưng tôi không kìm chế được. Tôi thiệt ''xấu hổ'' vô cùng mà hỏng biết phải làm sao.'' HIhi'', Ông Đồ trẻ còn kêu tôi về ăn nhiều chân gà vô.Tôi nhớ hồi lúc còn ở nhà cũng có ăn mấy cặp  rồi mà sao không thấy thấm thía gì hết trơn.Tôi thật thẹn thùng, thấy vậy thầy thường hay viết ''Try up!'' cho tôi, để khuyến khích kêu tôi chuẩn bị tinh thần để Tết ra phố Ông Đồ ngồi.  Lúc đầu tôi chỉ đến học theo sở thích nhưng càng ngày tôi càng nhận thấy có một ý nghĩa rất tốt cho tôi. Bởi vì nó không những là phương pháp rèn luyện chữ viết mà còn là sự rèn luyện thân tâm. Nghĩa là khi tôi tập điều khiển nét bút từ từ đôi tay tôi uyển chuyển hơn và có vẻ tự chủ hơn. Càng nắn nót như càng có sự cuốn hút vào nét chữ, viết xấu hoắc bỏ đi cả xấp giấy mà cũng quên đi cái cảm giác mỏi tay. Nhưng tiếc là tôi phải đi làm suốt ngày và thần sắc tôi luôn như hạt giá mới nẩy mầm. Dù chỉ là việc luyện tập nhưng tôi cảm thấy mình có ý mà không có công,  nên ngày tháng cứ trôi qua mà chưa có kết quả gì, tôi tự mủi lòng cho tôi.Thầy giáo thì rất nhiệt tình, luôn khuyến khích các học viên. Bây giờ, tuy không có đến lớp học nhưng tôi vẫn âm thầm luyện tập.Trong thâm tâm tôi chỉ đơn giản một điều là tôi phải tập viết sao cho thành chữ có hồn của thư pháp, để lòng tôi không phải ái ngại tôi đã mai một công lao của thầy giáo thân yêu của tôi. Còn chuyện ra phố Ông Đồ có lẽ đối với tôi chỉ là ước mơ, bởi tôi vẫn cảm thấy mình như gậm chân tại chỗ, còn gì thê thảm hơn .


Suy cho cùng cũng một phần do tiền căn hậu kiếp của tôi. Khi muốn việc này thì luôn có một việc khác đeo mang.Tôi không muốn nhưng không cách nào tránh được. Bấy nhiêu đủ cho tôi kết luận một điều là chỉ có học chứ không có hành, nên không thể dụng bút được. Không cầm cọ hành nghề vậy ai biết có Cô Đồ không.? Bốn chữ số phận đã an bày có lẽ là đây vậy.  Và có một điều không thể ngăn cản được đó là ước mơ.Thôi thì Cô cứ ước mơ đi... ước gì vào độ cuối năm....




Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Ở Đâu, Trời Tròn, Đất Vuông ?




Tên em là Nghiên mà sao em vững như Đồng?
   Nhắc đến bốn chữ Trời tròn Đất vuông là nhớ ngay đến sự tích Bánh Chưng Bánh Dày của Văn  Lang vào đời Vua Hùng thứ VI. Đó là chuyện ngày xưa nhưng còn có ''Trời tròn Đất vuông'' của hiện tại nữa. Tuy xưa thật là xưa nhưng mà nó không hề cũ. Tuy ở  trong hiện tại  nhưng nó không phải mới  ra đời. Nhìn vẻ bề ngòai là một chiếc hộp đơn sơ thôi chỉ vì điểm đặc biệt luôn để ở trong lòng. Cái hộp gì mà nghe hiếu kỳ quá vậy.

    Đó là một cái hộp vuông vuông gần một tất, dầy độ hai phân. Bên trong có chứa một viên đá màu đen.chính giữa viên đá là hình tròn như một thung lủng, ngòai hình tròn là hình vuông, trên nắp có hình con rồng.  Mà cũng kỳ thực  tên của nó là Nghiên sao nó  vững như Đồng

  Tôi vốn dân quê, chỉ biết thêu thùa may vá có một chút ưa thích cái đẹp thôi chứ đâu dễ gì  gặp được nhiều Ông Đồ như ở tp HCM.  Do duyên những ngày chủ nhật tôi hay đến chùa nhìn hồ tĩnh tâm, tình cờ nhìn thấy mấy bức tranh thư pháp trông thật lạ mắt đối với tôi, nên tôi bắt đầu tìm tòi học hỏi, và tìm đến một gia sư để học viết thư pháp, từ đó tôi biết thêm những tiềm ẩn của Nghệ thuật, trong đó có Nghiên.  Đó là kỷ niệm  một ngày ...tháng...năm... đang ngồi loay hoay trên chiếc bàn đá thì từ phía sau cổng Chùa PV có một ''Thầy Đồ Trẻ''  với gương mặt thật vui tươi hài hòa, tay cầm một vài dụng cụ  đặt trên bàn để chuẩn bị dạy viết Thư Pháp. Ông Đồ trẻ ấy  giới thiệu cho  tôi biết tên của chiếc hộp  đen ấy  là Nghiên. Dụng cụ chuẩn bị học Thư Pháp  gồm bốn thứ Bút, mực, giấy và  Nghiên.  Qua tìm hiểu tôi biết được Nghiên mực đã có từ mấy ngàn năm trước. Nó được làm bằng đá Đoan Khê lấy từ Suối của khu Linh Dương. Nó là một bốn thứ quý của chốn làm văn,  hồi thời Vua Tự Đức còn phong tước cho nó là Tức Mặc Hầu.

    Theo truyền thuyết  Bánh Chưng Bánh Dày  khi nói về hình thức bên ngòai thì là một hiện thân của lòng biết ơn đối với  Trời Đất. Còn nhân bánh, dây, lá thể hiện cho  công ơn không gì sánh nổi của Cha Mẹ,đồng thời cũng thể hiện tấm lòng hiếu thảo con cái.

    Riêng với  Nghiên thì khi ta đổ mực vào thì cũng giống một tấm lòng  bao dung đang ôm trọn thiên nhiên.  Kể cũng lạ, cái nước ''đen thùi lùi'' ấy vậy mà so sánh với thiên nhiên muôn sắc màu. Có lẽ, đó là bản thể  riêng, trong cái không mà nó lại có. 

   Đó là chưa nói đến quá trình chế biến  thành mực  vất vả như thế nào rồi phải mày nó ra sao mới có thể viết được.

Nghiên dùng để mày mực và đựng mực.  ''Mày''  một từ làm cho ta nghĩ ngay đến sự kiên nhẫn. Trong lúc ung dung mày mực thì ta có thể nghĩ ra một câu thơ để viết, hay cảnh thiên sông nước để hoạ. Một trong những hữu ích của Nghiên để giúp các ông đồ phát huy cái truyền thống viết chữ viết của dân tộc.

    Hễ nói đến Nghiên mực là không thể không nhắc đến Thư Pháp.Tuổi đời của thư pháp cũng không kém gì với tuổi thọ của thọ của Nghiên.  Thật ra thì tôi mới chỉ cầm cọ ''quẹt quẹt'' được dăm ba bữa mà nói có nghe vẻ sành lắm vậy.  Có lẽ do trong tim cũng chớm chút đam mê nên bị cuốn hút vào sự tìm tòi và lâu ngày trở thành thói quen.Do đó tôi được biết thêm là  đầu tiên Thư Pháp khai sinh ở Trung Quốc sau đó đến việt Nam, triều Tiên và Nhật Bản. Ngày nay, cứ mỗi độ Xuân về ở Nhật Bản thường hay tổ chức hội thi viết thư Pháp ngòai trời không  kể tuổi tác, từ người già đến trẻ em đều đến dự thi thật náo nhiệt. Ở Việt Nam Hội triển lãm tranh  thư pháp, có những con đường tại tp HCM được mang tên là phố Ông Đồ. Mặc dù Thư Pháp không phải là môn nghệ thuật chính nhưng nó là sự khéo léo rèn luyện tính kiên nhẫn và sáng tạo của người viết chữ. Nó như nói lên nét đẹp truyền thống của dân tộc.



Ở đâu Trời tròn Đất vuông?
Không tin mở hộp ra coi, thân em không trắng như ngọc ngà,nhưng nhìn phận em như thấy cả Trời tròn Đất vuông.

''Các Vua Hùng có công dựng nước Bác cháu ta hãy cùng nhau giữ nước.''

*Tg:Luungoctinhanh. 

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

Đón Chào Em_Xuthuanan!


Vương giả Miền Tây duy chỉ Mai vàng.
Làm sao biết được sắc Đào lúc xuân sang .
Không hồng Đào thì không biết Ông Đố già ra sao.
Wa...,Đào sao mà đẹp ngất ngây.
Quả trăm nghe không bằng mắt thấy,
Ai là tác giả của tuyệt tác này đây?
Thầy Đồ nhi nhân hậu, hài hòa như là Tiên... sư_XuThuanAn,chứ còn ai.

Em được sinh ra đời vào ngảy Quốc Tế Lao Động. Ngày mà cả thế giới phải nghỉ làm việc ''để đón Em Chào đời''.

Em là ai? Là người hay là Thánh nhân? Như bao người khác, Em cũng có Cha Mẹ sinh ra và nuôi Em trưởng thành. Em cũng đến trường tập học vần bắt đầu bằng chữ A.Có lẽ do duỵên lành nên Em được sống trong Thánh Địa Phật ở Sài Gòn để đi học và làm việc (Oh,xin lỗi Em không phải là Chú tiểu đâu nha).

Nhớ hoài một buổi chiều CN ngày... tháng...năm...Giữa thành phố Sai Gòn diễm lệ này, tôi không đi đâu hết mà chỉ thích vô Chùa nhìn ''Hồ Tĩnh Tâm''. Nhờ vậy mà tôi mới biết được em.

Em là ai? Và đang làm gì? Có lẽ nhiều người đã biết em là một Họa Sĩ,và Viết Thư Pháp, chỉ có mình tôi là mới biết thôi. Nói đến cái nghề này khắp nơi đâu cũng có. Nếu nhìn một cách bình thường thì Thư Pháp cũng  gọi là Thư Pháp. Nhưng nếu dùng tâm một cách khác thì sẽ cảm nhận được bầu tâm huyết của từng người được thể hiện qua nét cọ khác nhau.

Các nhân tự có khiếu bẫm sinh. Nhưng với Hội Họa do Em kiên nhẫn rèn luyện mà thành đạt.Đôi tay dẽo luyện của Em tôi tưởng là ''sức thần thông'' nào đó. Nhìn nét chữ lại càng thích hơn nghĩ là Bí Kíp gia truyền chứ. Nét bút của em không những đẹp mà  còn như luôn có nụ cười đi với nó.Mỗi một đường nét như một lời chào kháng giả. Cái đặc điểm mà tôi không tìm thấy ở những cây bút khác, có lẽ đó là Nghệ Thuật riêng của em.

Tôi thiệt là tệ, vì  ở không xa lắm mà tôi hỏng chịu tìm tri kỷ. ''Nghệ Thuật'' đây mà tôi hỏng biết ''Thi - Họa'' gì hết trơn, có đáng tiếc không chứ! Ai biểu nó Đẹp mà không ''Kiêu xa'',  Sống mà không xao động. Tình  như thơ mà ai biểu hỏng ''vấn vương'' làm chi.

Ừ,tuy nó lặng lẽ mà có sức quyến rũ. Nó đứng im mà chinh phục được những trái tim đã và đang Yêu tìm đến với nó.Tuy nó không một lời nhưng cũng đưa được tâm người vào ung dung thanh thản.Tuy chầm chậm mà như cuốn hút người đi khắp muôn phương.

Trong lòng tôi những tác phẩm của em luôn là tuyệt tác. Dù nó có lẫn vào đâu tôi cũng nhận ra Thư Pháp của em. Vâng, Tuy  không thướt tha nhưng nó  như bay bổng. Tuy không lộng lẫy nhưng Ân tinh sâu lắng.Thủng thỉnh ngắm nhìn, tuy không nói một lời nhưng tôi vẫn nghe được lời thì thầm  trong tranh.  Tuy chỉ lần đầu biết đam mê  nhưng Tranh ơi ''em'' đã làm rung động trái tim tôi rồi. Tình như mộng nhưng sao mà  đẹp đến ngất ngây. Mỹ nhân trong Tranh ơi, sao tôi thấy ngại ngùng quá, vì sợ  rằng khi nói iu ''em''  trái tim tôi sẽ màu xanh. Bây chừ  tôi chỉ cảm nhận một điều đơn giản là tôi thích ''em'' chỉ vì biết đó là ''em''. Thật tuyệt vời vì chỉ nhìn ''em'' mà như thấy cả bầu Trời.

Vâng, xin cảm ơn Cha Mẹ của Em đã sinh cho đời một Nghệ Nhân tuổi trẻ tài đức quá tuyệt vời, Phụ Mẫu  của Em hãy hãnh diện về Em đi.Tuy tôi đã già nhưng cũng thấy mãn nguyện là được quen biết Em, được học viết Thư Pháp, làm ''Co Do''....Tôi vẫn tin là ''ngày sau'' sẽ là tri âm cùng với nàng tiên trong tranh.

Em là ai? Ai muốn biết đến Anh Họa Sĩ với đôi tay vàng hãy liên hệ với Xuthuanan...nha! Hãy thử đi những điều trăm nghe không bằng mắt thấy mà. Nghệ thuật đối với em,của riêng em tôi chỉ hiểu một điều đơn giản là: Nếu mình có tài mà đem tài năng đó nói và truyền đạt cho người khác biết, đó là điều tốt. Nhưng nếu có tài mà người khác biết đến chinh phục lại mình đó mới là thật tài.Đó mới là tài đức song song. Và nhớ nha đó là XuThuanAn.
Còn gặp nhau thì hãy cứ cười!kaka...Ngài...của XuThuanAn
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui!kaka...
Nước biển Đông không đong đầy tình Mẹ.Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.
Nhẫn một chút sóng yên gió lặng
Lùi một bước biển rộng Trời cao.
Sơn thủy thanh cao bất tận,
Ở trần mà những tưởng lạc cảnh trường sanh.





Tacgia:LuuNgocTinhAnh.